.::BOYSKY::.
Thân chào cấm tham gia diễn đàn!
::.: Chúc cơ bản phút gian giấy Thư cung diễn đàn:::.

.::BOYSKY::.

Niềm vui bát tận
 
Trang ChínhBOYSKYCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng NhậpFILM
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
» Phim XXX cho Mem!
Thu Mar 01, 2012 7:38 pm by trungminh07

» Vũng Tàu Gay - For sex
Sun Feb 12, 2012 5:51 pm by vungtau_gay

» [DANTE'S COVE]
Sun Feb 12, 2012 5:36 pm by vungtau_gay

» kết bạn quảng nam, đà nẵng
Sat Nov 26, 2011 12:38 am by lvhung

» LEONARDO CORREDOR IN UNDERWEAR [roundII]
Mon Feb 07, 2011 11:24 pm by btlamda

» Cuộc sống của chúng tôi : Cái nhìn từ lịch sử
Tue Jan 11, 2011 4:09 pm by Ccihp_cihp

» Tổng hợp ảnh hot !!!!
Wed Oct 27, 2010 9:47 am by lvhung

» Bình Dương hội tụ
Fri Jul 09, 2010 10:24 am by playboyodbo

» Con ra đi mẹ nhé!
Sun May 23, 2010 2:22 pm by sentrang_td510

Keywords
Top posters
Mr.Tong
 
thanhlona
 
sentrang_td510
 
find_goodboy
 
lvhung
 
trailuulac
 
vungtau_gay
 
kej312
 
trungminh07
 
changcodon
 

Share | 
 

 ANH LA LE SONG CUA EM (TAP 2)

Go down 
Tác giảThông điệp
sentrang_td510

avatar

Tổng số bài gửi : 44
Points : 116
Danh tiếng : 0
Join date : 02/05/2010
Age : 26
Đến từ : noi sau tham cua trai tim

Bài gửiTiêu đề: ANH LA LE SONG CUA EM (TAP 2)   Thu May 06, 2010 3:06 pm

_ Kha nè nói thật nha , Tùng thích Kha từ khi gặp mặt rồi yêu Kha lắm cơ !! Lại đây cho Tùng kis cái nha ....Rầm ...

Ôi má ơi sao tôi lại nằm mơ thấy hắn ta chứ lại còn.... ghê thật đầu óc tôi dạo này đen thật . Chắc tại tôi ghét hắn quá nên mới nằm mơ thấy hắn thôi mà . Trời hơn 6h rồi sao ko ai kêu tôi dậy hết vậy ta cái đồng hồ cũng hư mất tiêu rồi hu hu . Tôi bước ra khỏi phòng, một không gian yên tĩnh bao trùm lấy tôi : mẹ tôi thì đã đi làm từ lâu rồi , hai đứa em thì chắc ở bên nhà dì rồi . Một căn nhà thật rộng đầy đủ tiện nghi nhưng sao tôi vẫn thấy trống vắng và thật cô đơn . Tôi vẫn thường mong ước có môt gia đình bình thường như bao người khác , sáng sang có thể cùng ăn sáng với gia đình , thật hạnh phúc biết bao . "Nhưng mày biết là không thể mà đúng không Kha , mày đã sớm quen với cô đơn rồi có gì mà phãi buồn phiền nữa " . Tôi mỉm cười chua chát cho thân phận của mình .Thôi chắc phải đi tắm cho nhanh rồi đi học thôi ..........

Tôi đang ngốn vội gói xôi vào bụng thì hắn vào đập vào đầu tôi cái bốp đau điếng
_ Sao rồi nhóc , làm gì ăn vội thế chết đói mấy năm rồi ah . Tội nghiệp thế ta

Tôi không thèm cãi lại giả vờ không nghe , đề xem hắn làm gi tôi thì bỗng nhiên . Má ơi gương mặt của hắn áp sát vào gương mặt của tôi , tôi nghe rõ cả hơi thở nồng nàn của hắn , nghe rõ cả mùi thơm thật nam tính trên người hắn . Tôi thật sự bị sốc , trái tim tôi như muốn văng ra , mặt tôi thì chắc đỏ ửng lên hết cả rồi :

_ Làm gì mà tim đập nhanh thế cưng , tui đâu phải con gái đâu . Chà chà tim dập nhanh thế sắp rơi ra ngoài rồi đó nha !! . Hắn vừa nói vùa đưa tay vuốt má tôi một cái thật nhẹ nhàng và quyến rũ . Bao nhiêu tức giận của tôi tan biến hết rồi :" chắc về khỏi rửa mặt quá hii" . Tôi nghĩ thầm và nhanh chân đi vào lớp thì :

_ Ui da đau quá chết cái chân của tôi rồi , ai đi mà kì thế . Một giọng người con gái thét lên .

_ Tui xin lỗi nha , tại tui gấp quá mà . Ủa Uyên hả mới ăn sáng xong hả Uyên . Gặp được người quen tui cũng vui , đỡ nghe chửi ai ngờ

_ Uyên cái gi mà Uyên đi đứng thế đó hả . Cái gì cũng xin lỗi là xong hả thế thì chắc không cần công an rồi . Lần sau mà đi đứng nhu thế tui cho xuống lầu không cần đi nha tên kia .

_ Dạ em nghe rồi chị . Con gái gì mà ghê thế không biết nhìn bộ dâng hiền lành thế kia mà ,,, ghê thật . Tôi cung xém chút bị lừa .

Reng ...... Reng.......... Reng ...... Chuông reo rồi hì hì hôm nay la ngày học đầu tiên của tôi hi vọng mọi chuyện sẽ tốt đẹp .
...............
Vào lớp ngồi kế bên hắn mà tôi vẫn còn run lắm , tim đập loạn xạ nhưng còn lâu tôi mới "cảm" nổi cái gương mặt bất cần đời này .

_ Đưa cây viết đây coi . Hắn vừa nói vừa giật lấy cây bút mặc kệ tôi có cho hay không .

_ Không thì sao hả đồ vô duyên . Tôi giật mạnh cây viết lại không đưa cho hắn
Hắn nhìn tôi tức giận , hắn cũng không hề chịu thua cố sức giành cho được cây viết .Tên này cũng lạ , viết là của tôi cơ mà sao hắn ngang ngược thế nhỉ ???

_ Hai em đang làm gì thế , Tiếng thầy giáo làm cho tôi và hắn đang đến giai đoạn gây cấn đều phải dừng lại. Tôi đứng dậy gãi đầu :

_ Dạ thưa thầy không có gì . Bạn Tùng không có viết dùng nên em đưa cho bạn ấy thôi , nhưng bạn ấy không lấy cứ đẩy qua em hoài làm em buồn ghê . Gương mặt tôi lúc đó chắc tội lắm nên thầy cũng động lòng

_ Thôi em ngồi xuống đi , còn Tùng đừng phụ tấm lòng bạn bè nhứ thế chứ em .

Nói xong thấy quay lên bảng , tôi thì khoái trá cười thầm và hắn giờ này chắc hẳn đang tức giận lắm . Tôi nhìn gương mặt của hắn .

_ Nè giờ cho mượn đó lấy không . Tôi nheo nheo con mắt nhìn hắn với ý châm chọc

_ Thôi không cần . Nói xong hắn với tay khều nhỏ Uyên nhỏ nhẹ :

_ Tùng để quên viết rồi Uyên cho Tùng mượn nha , được không Uyên ??
Tôi cười thầm trong bụng :” Hết người mượn hay sao mà lại mượn nhỏ Uyên , kì này nghe chửi đã luôn “ . Nhưng trái với suy nghĩ của tôi là giọng nói ngọt như mía lùi cùa nhỏ Uyên , nghe thật khác giọng hồi sáng chửi tôi .

_ Uhm đúng lúc ghê đó Uyên còn một cây viết nè . Cho Tùng mượn hén , nhớ trả ơn Uyên đó nha . Nhỏ Uyên đúng là thành người khác thật rồi , hắn lấy cây viết rồi cũng nhìn nhỏ Uyên thật đắm đuối . Tôi hoàn toàn bất ngờ trước ánh mắt đó , nó không hề sắc lạnh , băng giá như lúc hắn nhìn tôi và nó thât nồng nàn và đầy đam mê . Tôi cũng bị cuốn vào ánh mắt ấy và tôi nhận ra không chỉ có tôi mà nhỏ Uyên cũng thế . Không hiểu sao lúc đó tôi lại cảm thấy trong lòng có một nỗi buồn thật khó tả . Lắc mạnh đầu tôi cố xua tan đi nỗi buồn đang đến , tôi lên tiếng .

_ Xì thôi hai anh chị có muốn gì thì về nhà rồi trao nhau ánh mắt , nụ cười đừng ở đây làm thế kinh lắm ạ . Hai anh chị cho em xin .

Hình như nhỏ Uyên còn tính nói gì đó với hắn nữa nhưng giờ giải lao cũng đã tới . Nhỏ Uyên trước khi ra khỏi lớp còn ném cho tôi cái liếc ớn lạnh đến tận xương. Ra chơi tôi cũng không biết làm gì , nhìn tụi con trai đá cầu tôi thấy thật vui nhưng tôi lai không biết đá thật đáng tiếc . Bỗng nhìn xuống sân thấy một đám con trai bang đá cầu rất hăng say , thì tôi nhìn thấy hắn , trông hắn thật nam tính và mạnh mẽ . Mỗi lần hắn đá cầu mái tóc cũng bay theo trong gió nhìn thật lãng tử . Dưới nắng nụ cười của hắn thật rạng rỡ và tự tin . Ôi sao hắn đáng yêu thế nhỉ , tôi đang chăm chú theo dõi thì hắn lại nhìn lên và chắc đã bắt gặp ánh mắt tôi nhìn hắn , nhưng điều kì lạ là hắn không hề né ánh mắt của tôi . Trong giây phút ánh mắt giao nhau tôi như chợt cảm thấy giữa tôi và hắn có một cái gì đó thật đồng điệu . Chắc hắn cũng nghĩ như tôi nên mới mỉm cười thật nhẹ với tôi . Nụ cười này chắc hẳn dành cho tôi thôi mà.

_ Nè uống nước không Kha ??? . Tôi vẫn còn bang phiêu diêu nơi miền cực lạc thì bị giọng của nhỏ Uyên triệu về gấp rồi hu hu.

_ Sao lai mua nước cho tui tốt thế , có bỏ thuốc gì vào đây không thế ,tui chưa muốn chết đâu nha . Tôi vừa nói vừa lè lưỡi ra dáng điệu sợ hãi lắm vậy .

_ Sáng này nói chuyện hơi quá đáng Kha bỏ qua nha hihi . Uyên xin lỗi nha .

_ Chuyện gì cũng xin lỗi được thì đâu cần đến công an . Tôi phì cười nhìn gương mặt của nhỏ , tôi đưa tay đón lấy lon nước ngọt coi như tôi đã chấp nhận lời xin lỗi đó rồi .

Nhỏ Uyên cũng mỉm cười nhìn nhỏ lúc này hiền ghê không bù với lúc sáng . Tôi vừa định nghĩ nhỏ là thiên thẩn thì .

_ Vậy lát ra về Kha ở lại trực giùm Uyên nha , ngày mai cũng truc giùm Uyen luôn nha được không Kha ??? Gương mặt nhỏ nhìn thật đáng thương nên tôi cũng không nỡ từ chối được . Thế là:
_ Uhm , Kha se giúp Uyên bận gì ah ?

_ Hihi vậy cám ơn nha Kha đáng yêu ghê đó . Nhỏ nói với tôi rồi quay sang nhìn mấy đứa con gái khác :

_ Vậy lát ra về đi nha, lâu quá rồi tao không co mua sắm gì hết hihi vui quá .

Tôi nghe xong vừa tức vừa giận bản thân mình sao mà ngốc thế không biết . Nhưng thôi biết sao giờ lỡ nhận lời người ta rồi đành phải cố gắng thôi . Thế là mấy tiết sau tôi ngồi im re , chán nản vì mình vừa bị gạt. Hình như hắn cũng hiểu tâm trạng nê suốt mấy tiết liền hắn không chọc phá gì tôi hết . Cuối giờ khi tôi chuẩn bị lê bước chân ra ngoài thì hắn mới lên tiếng

_ Ngốc quá, lần sau đừng thế ai nhờ gì cũng làm . Lát tôi ở lại phụ cho chắc chưa biết cách dọn dẹp đâu phải không để tui chỉ cho . Hắn vừa nói vừa cười

_ Xì ! không thèm nhá , Tùng thì biết cái trường này hơn gì tui mà chỉ với bảo , người đâu mà tự tin thế nhỉ nghe mắc ối quá đi . Ọe ….. Ọe .
_ Ngốc sao tui lại không biết , tui học ở đây một năm trước rồi mà …………. Nói xong , hắn liền im bặt

Hắn học ở đây trước tôi rồi , vậy là hắn lớn hơn tôi ah . Sao lại học cùng lớp với tôi nhỉ ?? Chắc là hắn bị ở lại lớp đây mà . Trời nhìn mặt thế kia mà sao lại học dốt thế nhỉ ?? Thế mà còn ra vẻ với tôi nữa mới ghệ chứ .

_ Thế ra là anh cớ đấy... Mà sao bây giờ còn học chung với tui , ở lại lớp hử??

_ Lý do là gì thì Kha không cần biết , mau thu dọn đi rồi về người đâu mà nhiều chuyện thế không biết . Hắn vừa nhìn tôi vừa cằn nhằn một cách khó chịu.

Nhìn những thứ trên bàn tôi không biết phải phải dọn dẹp như thế nào nữa cũng may là hôm nay có hắn . " Đừng có bỏ khăn lau bảng vào trong hộp phấn sẽ làm ướt phấn hết đó , ko xài được....., " hắn cứ thao thao bất tuyệt những chuyện về phấn và bảng còn tôi thì lúc ấy chỉ chăm chú quan sát hắn mà thôi . Càng nhìn gần hắn càng đáng yêu ,chiếc mũi cao và thẳng , đôi mắt ánh lên sự tự tin và mạnh mẽ , còn đôi môi mới thật quyến rũ làm sao . Nhìn đôi môi của hắn mà tôi chợt nhớ đến câu thơ cua Xuân Diệu tình cờ tôi đọc được ở trên mạng : " Hỡi xuân hồng ta muốn cắn vào ngươi " . Tôi đang bay bổng với những ý tưởng hơi đen tối thì bỗng :

_ Làm gì mà nhìn tôi ghê thế , chưa thấy con trai bao giờ àh ?? Hắn quay sang áp sát mặt hắn vào mặt tôi hỏi lớn .

Quá bất ngờ tôi nhảy lùi ra xa , hắn càng bật cười lớn hơn . Tôi cũng không chiu thua hắn , tôi lấy cái khăn lau bảng lau vào mặt hắn . Nhìn hắn bay giờ cứ như là con mèo con vậy . Tôi bật lên cười lớn , hắn thì quá bất ngờ nên không phàn ứng kịp . Hắn gầm lên rồi rượt tôi chạy khắp lớp , tự nhiên ở đâu có cái chân bàn đưa ra tôi không né kịp thế là.............
Oạch… Tôi té một cái đau điếng , mắt tôi hình như hoa lên rồi , mọi thứ dường như trở nên mờ mờ duy chỉ có tiếng cười của hắn là to nhất thôi . Tôi vừa đau vừa tức lại vừa tủi thân còn hắn thì cười thật sảng khoái .Không hiểu lúc đó tôi cảm thấy thật cô đơn cảm giác của tôi thì chắc hắn không hiểu được đâu , sao hắn lại có thể cười trên nỗi đau của tôi như thế . Không hiểu sao lúc đó tôi lại bật khóc , những giọt nước mắt cứ thế mà lăn dài trên gò má tôi một cách gấp gáp . Còn hắn thì đứng như trời trồng không nói gì cả , mãi môt lúc sau hắn mới cúi xuống đỡ tôi ngồi dậy.

_ Thôi không cần đâu tránh ra đi tự tôi đứng dậy cũng được rồi không cần ….. Áh , chưa nói dứt lời thì tôi đã té xuống trở lại cái chân của tôi sao đau thế này , chắc là bị bong gân rồi . Ôi chết mất thôi , huhu sao số tôi khổ thế , ngày mai làm sao tôi đi học đây trời . Tôi chưa kip suy nghĩ xong thì hắn đã bế thốc tôi lên .

_ Xuống phòng y tế thôi . Cánh tay của hắn thật mạnh mẽ và ấm áp , nằm trong vòng tay của hắn mà tôi có cảm giác như cái chân của tôi không còn cảm giác đau đớn nữa . Tôi nằm gọn trong lòng hắn , đầu tôi gục lên vai hắn , thật la hạnh phúc tôi ước gì cho đường đi cứ dài mãi đễ tôi được mãi như thế này .

_ Không sao đâu chỉ bị bong gân nhẹ thôi mà , em đừng động đến nó nhiều quá thì sẽ mau lành thôi không sao đâu . Em đỡ bạn về từ từ thôi .

Cô y tá nói nghe dễ quá người ta có một cặp giò thôi mà kêu đừng động đến nói cứ như là chuyện con nít , mà cũng tại tôi thôi ai kêu ham hố chọc ghẹo hắn làm gì để bây giờ đi đứng không xong , chán thật . Tôi cứ lo suy nghĩ nên cũng quên mất là hắn đang ở bên cạnh tôi .

_ Có sao không thế nhóc hết đau chưa dạ . Hắn vừa hỏi vừa ngồi xuống xoa xoa chân tôi một cách rất ân cần .

_ Yên tâm chưa chết được đâu tui còn phải trả thù chứ … hic hic đau quá má ơi

_ Con trai gì mà hở ra là kêu má kêu ba thế trời … Thôi lên đi tui cõng cho , ủa mà có ai đón ko thế hay là tự đi xe dạ .

_ Mẹ tui bận rồi nên tui toàn đi bộ không hà , mà bây giờ cái chân như thế biết sao đây ??
_ Lên lưng đi tui cõng cho , tui cõng ra bãi giữ xe đứng chờ tui chút xiu nha , tui lấy ce chở về cho ……..

_ Thôi không cần đâu tui tự đi được mà . Dù chân rất đau nhưng tui vẫn bướng bỉnh

_ Sao giờ muốn sao ….. vừa nói hắn vừa nắm cổ tôi xuống cầu thang làm tôi sợ chết khiếp được

_ Bây giờ còn ăn hiếp tui nữa hả ……….. Tưởng to con là tui sợ hả ??

_ Thôi tui xin lỗi mà thât đó , lát để tui chờ về cho đừng có bướng bỉnh nữa không tốt đâu . Mắc công cái chân sưng lên nữa đó nha .

Hắn nói nghe thật ấm áp và gần gũi . Tôi chẳng biết nói gì nữa ngoài việc ngoan ngoãn ngồi lên lưng hắn . Woa cái lưng thật rộng và vững chãi lắm . Tôi nằm yên trên lưng hắn lắng nghe từng nhịp thở đều đều của hắn . Chưa bao giờ tôi lại muốn thời gian ngừng trôi như lúc này cả .
_ Đau lắm hả sao không nghe nói gì thế hay là còn giận tui.

_ Ôi trời hơi sức đâu mà giận người dưng , tui không có rảnh nhứ thế đâu nhá

_ Chân đau thế mà vẫn còn chanh chua được ah hay thế !! Hắn vừa nói vừa mỉm cười với tôi . …… Thôi tới bãi giữ xe rồi đó , xuống đi để tui đi lấy xe , đứng đây chờ tui nha…
_ Đi đi ! biết rồi, khổ lắm ,nói mãi
Đứng chờ khoảng vài phút thì cũng thấy hắn lò dò dắt chiếc Cup ra chở tui về nhà .

_ Leo lên đi !! Chỉ nhà đi tui chở về dùm cho há , ủa mà còn nhớ nhà ở đâu không hay là té một cái quên sạch rồi đó . Hắn vừa nói vừa cười cười khoe chiếc khăng khểnh nhìn thật dễ ghét .

_ Cứ chạy đi tui chỉ cho , sao nói nhiều thế nhỉ ??

Chỉ hắn chạy một hồi cũng tới nhà tôi , tôi leo xuống xe không thèm nói tiếng nào đi vào nhà đóng cửa cái rầm , mặc kệ hắn bang đứng đó . Tôi quay vào nhà cũng là lúc tôi nghe tiếng máy xe của hắn lao vut đi một cách nhanh chóng . Tự nhiên tôi lại cảm thấy hối hận vì đã không nói tiếng nào với hắn , lại để người ta đi như vậy . Ít nhất cũng nói một câu cám ơn hay tạm biệt chứ - đôi khi tôi cũng vo duyên thật – nóng giận thất thường mà

_ Cái chân sao thế kia ! Đánh nhau àh ??........ Tôi giật mình sao mẹ lại về giờ này nhỉ ? Giờ này mẹ phải đang ở trong bệnh viện chứ .

_ Dạ không sao con chỉ bị té thôi , bị bong gân nhẹ thôi .

_ Uh thế thì tốt đó . Mắc công bị nặng phải nằm viện thì làm sao đi học được lại lhong6 có ai chăm sóc . Thôi ra ngoài mua cơm ăn đi nha . Lát nhớ kêu em dậy đi học đó … Mẹ đi làm đây tối nay chắc mẹ không về đâu , tối nay mẹ trực rồi .

Tôi đã quá quen với một căn nhà trống vắng và cô đơn , còn mẹ tôi suốt ngày chỉ quan tâm đến công việc và dĩ nhiên là tiền . Tôi hiểu tiền rất quan trọng , không có nó thì tôi không thể sống trong một căn nhà như thế này và cũng sẽ không có các tiện nghi khác . Nhưng đối với tôi tiền chỉ là công cụ để đưa người ta đến với hanh phúc chứ bản thân nó không thể nào thay thế được hạnh phúc và tình yêu . Chân tôi đi cà nhắc như thế mà mẹ không hề hỏi thăm một tiếng mẹ chỉ lo tôi không đi học ảnh hưởng đến tương lai của tôi và sẽ là mẹ mất mặt . Mẹ chưa bao giờ hỏi tôi cần gì , muốn gì tất cả những gì mẹ làm hình như đâu phải cho tôi
Cái chân của tôi hình như đang nhức nhối khó chiu thật . Tôi ra ngoài kêu một dĩa cơm ăn , kêu hai đứa em dậy đi học thêm dặn dò tụi nó môt số chuyện rồi tôi lo chuẩn bị mọi thứ cho ngày mai đi học với cái chân đau .
Sáng hôm nay tôi không thể lết bộ được nên mẹ nhờ một bác xe ôm chở tôi đi học . Đến trường là chuyện nhỏ nhưng làm sao mà tôi leo lên lầu 3 nổi đây trời ., chết mất thôi . Chiều bác cũng không đón tôi được mới ghê chứ hic hic . Sao tui về nổi đây . Tôi lê bước chân nặng trịch vào trường thì bỗng : …………(Truyen suu tam)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
ANH LA LE SONG CUA EM (TAP 2)
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Vì Đó Là Em - Song Nhi
» Thơ Song Thất Lục Bát
» [Vocaloid Lyrics] Lulila Lulia The Resounding Song
» Thẩn thơ Lục bát & Song thất lục bát
» Thơ Song tứ lục bát

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
.::BOYSKY::. :: .:: CUỘC SỐNG ::. :: .::TRUYỆN NGẮN::.-
Chuyển đến